Nếu anh được chọn lại


Em yêu dấu! Ngày mai hai bố con anh sẽ về thăm em. Em biết không con trai của chúng ta rất ngoan, từ khi bé bập bẹ biết nói đến giờ bé không bao giờ mè nheo đòi mẹ. Mỗi ngày khi anh đón con về, bé thường chạy lại ôm cổ anh thật chặt, đó là cách em thường làm với con phải không?

Mùa thu ở quê chắc bình yên lắm phải không em? Anh thường tưởng tưởng về bầu trời xanh bát ngát, và đôi khi tầng mây lơ đãng quên trôi. Mặt nước hồ thăm thẳm khẽ lăn tăn đùa nghịch với con gió… Nơi em nằm có đủ bình yên, và thơ mộng? Nhưng dù thế nào nó vẫn cào nát tâm tư anh. Tất cả không thể bù đắp những tháng ngày em đã trải qua, những nỗi đau em đã chịu đựng.

Anh nhớ…


Em đã chỉ là một mối tình của anh. Một tình yêu đến nhanh đến nỗi anh chỉ mất có hai tuần để lên giường cùng em. Anh không nghĩ trong cuộc đời này của anh, anh luôn và sẽ nghĩ về em như thế này.

Ngày ấy anh là kẻ ngạo mạn, anh có trong tay tất cả những gì mà một người khao khát. Nhà giàu, thông minh, học giỏi, không quá đẹp trai nhưng nụ cười đủ để thu hút người khác giới. Anh cũng đã trải qua một số cuộc tình thời sinh viên, rồi đi làm. Đi đến đâu cũng có những người con gái đem lòng yêu anh. Rồi anh gặp em. Em không quá xinh đẹp. Người nhỏ nhắn, răng không đẹp nhưng nhìn em cười ai cũng muốn làm em vui để lại được thấy em cười. Đôi mắt em thánh thiện và ánh lên niềm tin vào cuộc sống. Đôi mắt ấy đôi khi khiến anh nghi ngờ, em có đang che giấu sự thật khủng khiếp nào trong đó?

Em cá tính và cũng khá thông minh, em nhỉ? Tuy em chẳng phải là cái áo đẹp nhưng nếu khoác lên người cũng đủ để làm anh ấm áp. Chỉ cần gần em lòng anh thấy nhẹ nhõm đến lạ kì. Vui lắm khi nhìn em giống chú chim sâu nhỏ bé ngó nghiêng, hót ca quanh anh. Em ơi giọng nói của em sao êm đềm đến thế? Anh thật ghét em mỗi khi em nổi nóng, anh chẳng còn được nghe những lời lẽ ngọt ngào nơi em.

Nhưng rồi anh cũng muốn rời xa em. Ngày ấy em là sinh viên, em chẳng có gì nên tất nhiên anh sẽ bỏ em đi như bỏ một con thú nhồi bông đã cũ.

Anh đã yêu thêm một số người nữa. Vồ vập nhau. Nhưng anh luôn so sánh họ với em. Rồi anh cũng chán họ. Anh quay về với lời cầu hôn em. Từ khi chia tay em đã im lặng. Anh mong em đã có người khác nhưng lúc nào đó lại muốn em vẫn ở đó và đợi chờ anh về. Anh không thực sự muốn lấy em nhưng không muốn một người đàn ông nào khác được chạm vào làn môi ấy, được yêu thương bởi hai bàn tay ấm áp, mềm mại ấy, được rúc vào vòng tay đang cố gắng ôm thật chặt, được em lau mặt cho mỗi khi ngủ dậy, được lắng nghe những câu chuyện nhảm nhí mà em kể, vô nghĩa lắm, nhưng nó làm ta bật cười, có được cái cảm giác thư thái trong tâm hồn. Em chỉ được phép là của anh thôi.


Tốt nghiệp em đi đến một nơi thật xa. Bỏ mặc lời cầu hôn của anh. Anh chỉ nực cười vì chắc chắn em sẽ bỏ cuộc để chạy về níu vào bờ vai anh. Nhưng anh đã sai rồi em ơi. Cuộc sống càng khó khăn em càng ngày càng mạnh mẽ. Công việc ổn định, cộng với sự chăm chỉ như một chú ong của em đã khiến cho em trở nên giàu có. Và dường như em càng xa anh.

Anh lấy vợ rồi. Một người con gái khá ổn. Cô ấy có phần đẹp hơn em thì phải? Cô ấy có công việc tại một ngân hàng, như vậy là cô ấy sẽ có nhiều thời gian dành cho gia đình. Cô ấy làm anh tự hào khi đi cùng bạn bè ,chỉ cần cô ấy bước tới cơ quan anh mọi người đều ghen tị khi nhìn cô ấy.

Hạnh phúc như vậy là trọn vẹn phải không em? Chiều chiều anh lái xe đón cô ấy từ cơ quan về. Và sáng nào cũng hôn tạm biệt cô ấy khi cô ấy bước xuống. Anh cũng nắm tay cô ấy thật chặt mỗi khi lái xe. Anh tưởng chừng đã quên được em. Lần cuối cùng ở đám cưới của anh, anh không nhìn thấy em. Em đủ mạnh mẽ thì em hãy tới đi, nhìn cái ngày mà anh ngập tràn hạnh phúc, rồi chúc phúc anh nữa. Những người con gái khác cũng không tới nhưng họ chúc phúc cho anh, dù những lời ấy đơn giản chỉ là lời nói xã giao. Trong số họ phần lớn đã tìm được bến đỗ bình yên. Duy chỉ có em…

Rồi bất chợt em gọi điện cho anh. Em đang ở hotel đợi anh. Em đã làm chứng nhận để trở thành bà mẹ đơn thân. Anh có thể vui vẻ với em trưa nay được không? Hôm nay là ngày được chọn. Nếu anh tới và không muốn cùng em thì anh có thể trở về. Em là người đàn bà hư hỏng.

Em định phá nát hạnh phúc  của anh sao? Em có biết vợ anh đã mang cho anh một đứa con trai bé bỏng. Anh định sẽ dừng lại ở nơi cô ấy thôi. Một gia đình với đầy ắp tiếng cười trẻ thơ. Con của anh sẽ giỏi giang như anh và xinh đẹp như cô ấy.

Nhưng rồi anh cũng men theo lời nói đẹp như nhung mà tới đó.

Em đón anh với nụ cười nóng bỏng. Hôm đó em thật gợi cảm. Anh nhìn em thân thuộc như mới đây thôi em còn ngoan ngoãn trong vòng tay của anh. Anh ngồi xuống phòng khách, không khí đủ lạnh để làm thớ thịt của tôi run lên. Anh đọc tờ giấy xác nhận cùng một văn bản có sẵn chỗ để kí. Em chỉ coi anh như một gã trai hiến tinh trùng. Không có bất kì ràng buộc nào. Toàn thân anh như băng giá, cho đến khi em chủ động lướt qua khuôn mặt anh, em thở hơi ấm vào vành tai anh. Hương thơm của hoa hồng quyện với mùi gỗ thật đặc biệt. Em tiến sát anh, kéo tay anh đặt lên vai em. Em đã muốn anh bế em lên. Bây giờ anh càng được ngắm nhìn em kĩ hơn. Hình như những hình ảnh về em trước đây đều đã xưa hết rồi. Một con người mới mẻ hoàn toàn đang hiện diện trong mắt anh. Da thịt em càng ngày càng nhuận sắc. Quen và không quen.

Anh đã không hề nghĩ tới vợ anh trong khoảnh khắc ấy. Lương tâm anh không hề cắn rứt. Anh chỉ đang cố gắng để tạo ra thế hệ tương lai.

Không vồ vập. Dù anh muốn cắn xé em khi ấy. Nằm im cho em thử sức mình. Cho đến khi sức nóng đầy lên trong từng huyết quản. Anh và em không ai nói bất kì lời nào. Chỉ say sưa trong bản tình ca không lời. Muôn vạn cử chỉ yêu thương như là những nốt trong bản hòa tấu.

Anh đã dành cho em cả buổi chiều chứ không phải là buổi trưa. Đến lúc tiếng chuông báo thức anh tới lúc chuẩn bị đón vợ. Anh quay qua nhìn em. Tranh tối, tranh sáng khiến cho khuôn mặt em trở nên lạ lắm. Vừa thánh thiện, vừa viên mãn, vừa khổ đau, vừa cắn xé. Hay đó chính là tâm trạng của anh.

Khi cánh cửa đóng lại, tia sáng đầu tiên rọi vào chiều. Con tim anh nghẹn đắng. Em ơi…


Vợ anh cũng đến lúc sinh em bé. Hạnh phúc ở lại trong gia đình anh. Cuộc sống tưởng chừng là quá tuyệt cho tới khi anh đặt chân tới thành phố em ở. Anh đi công tác ba ngày. Cuối ngày anh tới cơ quan em. Đứng phía bên kia đường thấy em bước ra với cái bụng bầu. Chẳng lẽ…

Anh thấy em tự động lái xe đi về. Anh gọi taxi đuổi theo em. Con đường em về đẹp quá em ơi. Hàng cây cao hai bên đường thẳng tắp, những chiếc lá vàng dệt bóng chiều hôm.

Cửa tự động mở, bà vú già lật đật ra đón em. Em ở trong căn biệt thự vườn. Nhìn xem những loài hoa mà em thích, toàn là hoa dại. Anh cứ ngồi từ xa ngắm nhìn bóng em thấp thoáng. Anh đèn không hề tắt nơi em. Ngày hôm sau anh thấy em rạng rỡ đi với bộ cánh thật đẹp. Căn nhà không hề có bóng người đàn ông. Anh không đủ dũng cảm để chào em một tiếng.

Năm sau anh lại có dịp để gần em. Em bước khỏi xe với dáng vẻ khó khăn. Em đang bị đau hay sao? Ôi nhìn cô bé đáng yêu làm sao , công chúa bé nhỏ của anh sao? Anh rất muốn chạm vào bàn tay nhỏ bé đó. Em yêu. Anh thật tệ khi chỉ có thể đứng từ xa như thế này. Anh sợ em sẽ kéo anh đi.

Sáng ngày hôm sau em diện một bộ đồ trông thật tươi trẻ, sự trang điểm khéo léo cũng không che được dáng điệu mệt mỏi của em. Làn da em xanh xao quá.

Ngày cuối cùng anh ở rất gần em, anh đã đặt vé để về. Nhưng chuyến bay đó cuối cùng cũng bị trễ lại. Anh quay về căn nhà để đợi giây phút em trở về.

Trời đột ngột đổ mưa. Anh định quay bước đi nhưng thấy em ngã khụy ngay trước cửa nhà. Bà vú già hốt hoảng gọi cứu thương. Bác sĩ tới và họ mang em đi. Tiếng xe gầm rú một góc trời. Xe lao nhanh đến độ những giọt nước mưa bị cắt ngang dòng chạy. Lòng anh như có trăm ngàn ngọn lửa đang cháy , hay là như cái trò nghịch ngợm của một đứa trẻ cho nước đá và muối vào lòng bàn tay rồi cầm thật chặt, cho tới lúc bàn tay đau đến bật khóc.

Anh không về, mà chạy thẳng tới nơi bệnh viện em nằm. Anh nhận là thân nhân của em. Lần đầu tiên, anh gần em sau bao nhiêu lâu mà có cảm giác xa cách muôn trùng. Anh gọi điện thông báo không về vì có người bạn đang cấp cứu ở bệnh viện. Bác sĩ nói em đang nguy kịch và không có hi vọng nhiều để tiếp tục… Nhìn em như chiếc lá héo úa chỉ chờ rụng nữa thôi.

Sáng hôm sau anh tới nhà em, để đón nàng công chúa. Căn nhà thiết kế đúng như ngôi nhà mà anh từng nói với em khi chúng mình yêu nhau. Anh cảm thấy lạnh toát thay vì thích thú. Bức ảnh ba người trong ngôi nhà hạnh phúc. Người đàn ông ấy chính là anh. Nó thật đến nỗi anh sững sờ, cứ như anh ở đó để ôm hai mẹ con vào lòng. Và nàng công chúa của chúng ta thực sự là hoàng tử đẹp trai. Bé đã ôm cổ anh thật chặt khi anh ẵm bé như thể bé chẳng bao giờ muốn anh xa. Đôi mắt trong veo như hồ thu. Sâu lắng.

.

Em vẫn có thói quen sắp lịch cho mỗi tuần và viết nhật kí. Vậy mà anh cứ ngỡ thời gian trôi đi em cũng sẽ thay đổi.

Ngày … tháng … năm

Những nụ hoa bắt đầu nở rộ, khoe sắc tinh khôi. Tạm biệt ngôi nhà trống vắng một ngày nhé. Tôi đi tìm một nửa của cuộc đời tôi. Ngày mai trở về sẽ mang chàng hoàng tử của các bạn tới. Hoa ơi đừng nhạt hương, nắng ơi đừng nhạt màu, thời gian ơi đừng nhạt nhẽo nhé.

Ngày… tháng …năm

Chuyến bay có làm con mệt không chàng trai của mẹ. Bây giờ người mẹ đang căng như dây đàn. Mẹ hồi hộp và sung sướng biết nhường nào. Con có nhớ lúc đi qua đám mây trắng bồng bềnh. Trong lòng mẹ sướng lên bài hát hoan ca. Mẹ biết con vui, những ngày tiếp theo mẹ sẽ luôn vui vì con mẹ sống.

Ngày … tháng…năm

Hôm nay mẹ tranh thủ ngồi đan chiếc mền cho con. Nó không thật đẹp nhưng con nhất định sẽ thích phải không. Bài giao hưởng này có hợp với con không? Mẹ thích cái cảm giác này. Cái cảm giác muốn ăn tất cả mọi thứ. Muốn ngồi giữa khu vườn nghe tiếng chim hót. Thành phố này thật nhiều chim bồ câu phải không con. Khi chúng vỗ cánh bay lên, cả khoảng trời lại thêm gió. Bình yên đến lạ.

Ngày…tháng…năm

Con thích loài hoa này nhất trong vườn nhà mình phải không? Mẹ cũng vậy, mùi hương nó không nồng nàn nhưng rất dịu ngọt con trai nhỉ? Mẹ thích con có thêm một em gái nữa, nhưng nếu như mẹ có thể…

Ngày…tháng…năm

Khi tiếng rào rào cất lên mẹ mới biết trời mưa. Mưa ở đây tới không hề báo trước. Cứ tới thật nhanh rồi đi cũng vội. Mưa chỉ kịp làm nhòe ánh đèn neon trước cửa. Mưa vuốt ve những cánh hoa sớm mai mới nở. Mưa hôn những chiếc lá…Mưa khiến mẹ cần bờ vai, cần vành môi, cần ánh mắt, cần cái ôm siết. Mẹ sẽ ăn cái gì đó thật ngọt. Ai bảo cơn mưa khiến lòng mẹ mặn.

Ngày…tháng… năm

Mẹ chưa đi ngủ được đâu. Ngày mai mẹ có cuộc gặp đối tác, mẹ muốn tự tay chuẩn bị tài liệu. Mẹ biết con trai đang thức cùng mẹ. Ngủ ngon đi chàng trai yêu dấu. Mẹ hiểu lòng con như con hiểu tình mẹ.

Ngày…tháng… năm

Lần đầu tiên mẹ nắm được gót chân con. Bé nhỏ, yếu ớt. Mẹ nghĩ đến lúc cho con nghe nhạc trịnh, một số bài thuyết giảng về nhân sinh trong cuộc đời rồi. Mỗi ngày mẹ đều mong được gặp con, được nắm tay con đi trên những hòn đá cuội. Cuộc đời mà, biển đời đó con. Mẹ không mong con trở thành một thần đồng, chỉ mong con sau này trở thành một người đàn ông sống biết yêu thương, biết nhẫn nhịn, thật thà, biết đâu là lẽ phải, đâu là những điều sai trái. Khi con được mọi người yêu quý, cuộc sống của con như vậy là đủ đầy. Tiền tài danh lợi mau có thì mau mất. Con có thể thiếu chút tiền tài nhưng phải dư dả tình yêu thương.

Ngày … tháng … năm

Cảm ơn cuộc đời đã cho mẹ những ngày mưa để mẹ yêu thêm những ngày nắng. Nếu cứ nắng hoài mà không mưa thì mọi thứ sẽ thế nào đây? Mẹ đã vui 23 giờ  59 phút 59 giây, chỉ còn 1 giây thôi mẹ chợt nghĩ. Mẹ thật bướng bỉnh, và ngốc nghếch, đã lựa chọn con để đi chung con đường mà dường như độc hành chính giữa cuộc đời. Mạnh mẽ lên nhé chàng trai của mẹ. Không có hạnh phúc nào trọn vẹn và cũng không có hạnh phúc nào dễ có.

Ngày…tháng …năm

Aaaaaa…Vào xuân rồi con trai. Con hẳn là rất thích bầu không khí này phải không? Con đã nhảy lên vui sướng khi mọi người chào con. Để xem nào. Chàng trai của mẹ lớn nhanh quá, cái nhà này sắp trở nên chật chội với con rồi…Con có thích cảm giác để những hạt cát trốn tìm dưới chân con không? Mẹ thấy mẹ đẹp hơn mỗi ngày nhờ con. Hi vọng đây không phải là mùa xuân đẹp nhất của mẹ…

Ngày …tháng…năm

Mẹ đã không thể tưởng tưởng khi mở mắt ra được nhìn thấy thiên thần của mẹ. Mẹ muốn vứt hết những dây rợ gắn lên người mẹ đi, để được ôm con như con chuột túi. Chào chàng trai bé nhỏ của mẹ. Nhìn con giống nàng công chúa quá đi. Đã đầy tháng rồi đó cún yêu của mẹ.

Ngày…tháng…năm

Bà của con sinh ra mẹ, rồi mẹ sinh ra con. Những cái cây muốn lớn thì luôn phải chia đi những cái lá. Mùa đông ngủ vùi trong bụi bặm thời gian. Mong sao chiếc lá cuối cùng đừng có rơi khi những mầm xanh chưa kịp nảy.

Ngày …tháng…năm

Có ai ngồi đếm sao giữa mùa đông? Ngắm ánh trăng lạnh. Ai cũng vội vã tắt đèn ôm nhau thật chặt. Mẹ không muốn con được che chở quá mức. Bản thân con cũng phải trải qua khói sương. Nếu một ngày chẳng còn mẹ trên đời con hãy tự mình bước tiếp. Nếu vấp ngã cũng chỉ coi là trạm dừng chân thôi đấy. Con xem trăng vẫn chiếu sáng trên bầu trời dù con người có không ngắm nó như những ngày hè đầy gió.

Ngày…tháng…năm

Thật vui khi con đã mọc những chiếc răng đâu tiên. Con có muốn cắn mẹ thật đau nữa không? Đôi khi niềm hạnh phúc không chỉ đến từ những cử chỉ ngọt ngào. Tại sao con trai mẹ lại bật khóc khi đứng giữa vạn người. Tiếng nói cười và sự ồn ã về đêm ở thành phố khiến con hoảng sợ ư? Ước gì mẹ giống như người đàn ông du mục, ném con vào khe núi, hay người đàn ông trên chiếc nhà trôi nổi, ném con xuống dòng nước đục rồi kéo lên. Lần đầu tiên con vượt qua được thì những lần sau cũng vậy.

Ngày…tháng…năm

Con trai yêu dấu. Nhìn con giống chú gấu bông quá. Mẹ chỉ muốn thắng ga thật nhanh để về ôm chặt con vào lòng. Mẹ sợ mất con hơn tất cả mọi thứ. Mẹ đang cố gắng sống thật lạc quan. Trong nhà mình hoa sẽ không bao giờ được tàn, ánh sáng sẽ không bao giờ được tắt. Mẹ luôn mong mỗi phút giây là bình minh của cuộc đời.

Ngày…tháng…năm

….

Không một lần em nhắc tới anh trong cuốn nhật kí này. Lẽ nào đây là sự trả thù của em? Tha thứ và ngừng quan tâm tới anh. Em không hề mảy may suy nghĩ anh đang sống như thế nào, cuộc sống của anh có hạnh phúc không? Khi em ốm nghén, em cũng không một lần so sánh với những người phụ nữ khác, hoặc là với vợ của anh.

Vợ anh cũng đã rời bỏ anh sau khi em mất. Cô ấy không chấp nhận tất cả những gì đang xảy ra và cô ấy cũng còn trẻ để có thể bắt đầu lại tất cả.

Còn anh, anh đã ở lại đây, căn nhà dành sẵn cho anh. Anh thực sự không hiểu tại sao con trai của chúng ta chỉ có thể được gần bố hoặc mẹ.  Chúng ta có phải đã sống quá ích kỉ? Anh vừa thương em vừa giận em rất là nhiều.

Nếu thời gian quay trở lại em đồng ý làm vợ anh thì có ngày hôm nay không?

Nếu thời gian quay trở lại anh không tới gặp em thì có ngày hôm nay không?

Nếu thời gian quay lại anh không là người đa tình thì có ngày hôm nay không?

Thời gian trôi đi anh càng thấm thía câu nói gieo nhân nào thì gặt quả ấy.

Sự ra đi của em là hồi chuông thức tỉnh con người anh. Gía như thời gian quay trở lại để anh có thể nắn nót từng dòng cảm xúc.

Một ngày nào đó rất gần thôi anh sẽ gặp em, gặp cả cô ấy, và những người con gái khác. Những người mà anh đã gieo vào lòng sự hân hoan, sung sướng, lòng sầu hận, và đắng cay.

Nếu được chọn lại anh sẽ không bao giờ đi con đường này nữa.

Sưu tầm
[Đọc Truyện Này...]


Để quá khứ trôi đi


“Chờ đợi một tình yêu thực sự như chờ xe bus, có thể sớm, có thể muộn, nhưng chắc chắn nó sẽ đến… Điều quan trọng là bạn phải kiên nhẫn để đi đúng tuyến, nếu không muốn bị lạc đường… ”

***

Hiện tại…

Quán vắng. Mưa ngoài trời vẫn tí tách rơi. Ở chiếc bàn trong cùng kê sát ô cửa kính được che khuất bởi vài chậu cây cảnh, nơi đó luôn có một thằng con trai ngồi lặng im, gương mặt vô hồn, ánh mắt nhìn xa xăm qua ô cửa. Những hạt mưa nhỏ từng giọt chảy dài trên ô cửa kính, nó ngắm từng vệt dài ấy như dõi theo sự chuyển động của mưa. Mưa và lại mưa. Thứ nước ấy như dẫn dắt nó về một thủa yêu thương khi nó còn bên người nó yêu. Và rồi có thứ nước mặn đắng chảy ra từ khóe mắt nó… cay cay… Dường như nó đã thành khách quen của quán này và nó chỉ ngồi duy nhất ở chỗ ấy. Chị chủ quán cũng đã quen mặt nó nên cứ khi nó vào không cần gọi chị cũng đã bưng ra một cốc nâu đá, không đường, không sữa. Có những hôm nó ngồi cả buổi , nhấm nháp từng ngụm cà phê đắng. Ai cũng thấy điều đó nhưng không ai biết nó nghĩ gì. Chỉ biết có lẽ nó đang buồn…

Kí ức trong nó luôn thường trực chỉ chờ cơ hội để vỡ òa. Nó đang tập làm quen cuộc sống không có em nhưng nó thấy khó quá. Những hình ảnh của em cứ hiện về trong nó thật nhẹ nhàng. Nó nhớ em! Nhớ rất nhiều… !

“Love you and love me. Cong bu ceng wang ji he ni zai yi qi de tian me… Love you and love me… . . ”

Bản nhạc cứ du dương bên tai. Lúc trước khi bên nhau nó và em thường hay tới quán này và cùng nhau nghe bản nhạc quen thuộc ấy. Nó lặng im chìm đắm trong thứ âm thanh da diết đó. Quá khứ trong nó lại hiện về nhẹ nhàng, sâu lắng…

Quá khứ…

11. 09. 2011

Dậy trễ, nó phóng xe vù vù trên con đường đầy lá rơi, hương hoa sữa nồng nàn, phảng phất. Nó yêu cái mùi hương ấy cũng như yêu cái xứ sở này. Gửi xe xong, tiếng kẻng bảo hiệu vào 15 phút đầu giờ vang lên. Nó chạy hết tốc lực vào lớp, vừa ném chiếc cặp xuống bàn, chưa kịp ngồi vào chố thì bà giáo đã lò dò bước vào. Với cặp kính trễ tận mũi bà giáo nhìn quanh lớp một vòng và dừng lại nơi nó, nó bỗng thấy run và trong đầu thoáng lên suy nghĩ “chắc lại bị phạt rồi”. Đang vẩn vơ với những mớ suy nghĩ trong đầu thì tiếng bà giáo làm nó giật mình

– Khôi…

Chỉ thế thôi cũng làm tim nó bắn ra khỏi lồng ngực rồi

– Dạ…

– Chiều nhớ đi đại hội đoàn… nhé!

– Trời ạ! Thật là may- nó lẩm bẩm trong miệng

Nó như vừa thoát khỏi một kiếp nạn vì cái việc bị phạt đi lao động với lớp nó đã trở lên quen thuộc rồi. Nó thở phào nhẹ nhõm. Thế là buổi học cũng bắt đầu, năm tiết trôi qua với nó thật nhẹ nhàng.

Chiều. Trời chuyển sắc, mây đen kéo đến, bầu trời trở nên u ám. Và rồi một cơn mưa như trút nước đổ xuống, mưa mùa hạ thường bất ngờ như thế. Nó nhìn ra ngoài, nghĩ đến buổi đại hội đoàn mà ngán ngẩm, nhưng rồi cũng phải bò dậy, nó khoác lên mình chiếc áo mưa và phóng thật nhanh tới trường. Mưa lớn, hai hàng cây ven đường ngả nghiêng, từng đợt nước cứ táp thẳng vào mặt nó, ran rát. Nhưng điều đau khổ hơn là mưa làm nhòa hết kính nó, bỏ ra thì khó nhìn mà đeo vào thì cứ phải lau liên tục, tất cả đều trở nên mờ nhòa. Nó ghét mưa, ghét đến kinh khủng, có lẽ những đứa cận như nó đều ghét mưa. Cuối cùng nó cũng đến trường bình an, chạy thật nhanh lên phòng truyền thống. Thoáng qua cũng đã khá đông người, nó đi lối cửa sau và chọn cho mình một chiếc ghế hàng cuối. Đang lau lại cặp kính thì tiếng nhỏ Huế vang lên

– Anh Khôi, lên đây ngồi cùng cho vui

Nó mỉm cười thật tươi, răng khểnh, cười duyên, nụ cười của nó từng làm nhiều cô nàng mê mẩn, từ lớp 10 nó đã trở thành đối tượng tăm tia của nhiều cô bạn trong và ngoài lớp. Nó không ngần ngại và lên ngồi cùng nhỏ Huế, bên cạnh nhỏ Huế là một cô bé với cặp kính cận, xước trắng dễ thương đang chăm chú làm bài tập Tiếng Anh. Hình ảnh cô bé làm tim nó bỗng vui lên rộn ràng, giống như đang nhảy điệu flamenco cháy bỏng. Nó cũng không hiểu nổi nữa, cô bé ấy có cái gì đặc biệt mà hấp dẫn nó đến thế. Nó chăm chú nhìn vào cặp mắt to tròn của cô bé ấy như mê hồn. Đang bay lơ lửng trên không thì tiếng cô bé cắt ngang dòng suy nghĩ của nó

– Anh Khôi ơi, chị Pha C8 thích anh à?

“Ơ sao em ấy lại biết mình nhỉ?”, nó đang tự đặt dấu hỏi chấm trong đầu

– Sao em lại hỏi thế?

– Hôm trước chị ấy nhắn tin cho anh, nhưng lại nhắn nhầm sang số em, nhắn tin nghe vẻ tình cảm lắm, ơ thế không phải à anh?

Nó đi từ hết ngạc nhiên này đến bất ngờ khác, nó với Pha chỉ là bạn thôi mà!

– Vậy hả em, sao lại nhầm được nhỉ?

– Vì số điện thoại em chỉ khác số anh một số thôi!

– Vậy số điện thoại em là 0164845…

– 3267 ạ!

– Có duyên thật, à anh với Pha chỉ là bạn thôi^^

Câu chuyện giữa nó và em đang vui vẻ thì đại hội bắt đầu, nó và em đành phải dừng câu chuyện. Đại hội kết thúc, bà giáo lớp nó lại trúng cử bí thư khóa mới, không biết là nên vui hay nên buồn vì lớp nó sẽ bị quản chặt hơn.

Nó đạp xe về, trời quang mấy tạnh, những giọt mưa còn sót lại trên những tán cây tràn đầy sức sống, trong lòng nó bỗng thấy vui lạ thường, lẽ nào là do sự xuất hiện của em. Em và nó quen nhau như thế, thật tình cờ và đặc biệt. Trong một ngày mưa…

Về tới nhà, nó chợt nhớ ra là nó quên không hỏi tên em, cũng không biết em học lớp nào nữa mặc dù cảm giác thật quen thuộc. Mắt to, xước trắng- hai hình ảnh ấy cứ vẩn vơ trong đầu nó. Nó chưa bao giờ tin vào tình yêu sét đánh. Nhưng có lẽ nào nó đang trong tình cảnh ấy.

Không suy nghĩ gì thêm nữa, nó rút nhanh chiếc điện thoại ra và nhắn tin cho nhỏ Huế

– “Em à, cô bé hồi chiều ngồi cạnh em tên gì nhỉ, học lớp nào thế?”

Không lâu sau đã có tin nhắn trả lời

– “Em biết rồi nhé, anh muốn làm quen hả, phải có quà cho em đấy!”- Tính nhỏ Huế vẫn hay nhõng nhẽo như thế

– “Ừm được rồi, cho anh thông tin đi nào”- Nó nhắn tin lại

– “Bạn ấy tên Thu Giang, học C11 bên cạnh lớp mình đấy anh ạ”

– “Ok em, thanks em nhiều”

Vậy là xong, nó đã biết được thông tin cơ bản nhất về em. Vài ngày sau, mắt to, xước trắng càng hiện hữu trong đầu nó nhiều hơn, nó quyết định nhắn tin cho em. Số điện thoại em chỉ khác số nó có một số, may mà lần trước nó đã kịp nhớ

– “Hellu Giang, em ngủ chưa, cho anh làm quen nhé?”

Nó ấn nút send mà trong lòng thấy hồi hộp, vài phút sau, chuông tin nhắn reo. Là em.

– “Quen rồi mà anh, rất vui vì được làm quen với anh!”

Ngày nó quyết định nhắn tin cho em… là một ngày mưa…

Và rồi, em và nó thường xuyên nhắn tin cho nhau, nó kể cho em nghe về cuộc sống, ước mơ của nó và em cũng vậy, nói chuyện với em nó chẳng thể giấu nổi điều gì. Nó và em nói chuyện rất hợp nhau, cuộc sống của nó trở nên vui vẻ và tràn ngập tiếng cười. Số lượng tin nhắn trong máy nó cứ ngày một nhiều lên và chỉ được gửi tới bởi một người tên Giang. Quen em, nó thay đổi thói quen hàng ngày, đi học sớm hơn chỉ để được gặp em trong nhà xe, để xe cạnh xe em để có cớ nói chuyện. Tan trường, nó thường nán lại muộn hơn để được nhìn em đi trên sân, nó nhận luôn cả chân đi cất sổ đầu bài vốn là nhiệm vụ của lớp phó để được gặp em, vì nó biết em phải đi cất sổ đầu bài, chỉ cần vậy thôi nó cũng thấy thật hạnh phúc. Vẫn cặp mắt to tròn, xước trắng cực kì dễ thương, em làm nó đơ trong tích tắc. Nó cố tìm kiếm thông tin về em, điều đó thật không khó khăn gì. Từ mọi nguồn thông tin cung cấp, nó biết được em là một nhân học cực cừ ở lớp, một cán bộ gương mẫu, đặc biệt điểm Tiếng Anh luôn trên chín phẩy, nói chung em là mẫu người hoàn hảo. Còn một thông tin khiến nó không biết vui hay buồn, đó là em chưa bao giờ rung động trước ai mặc cho bên em bao chàng trai theo đuổi, trái tim em sắt đá thế, nó sợ không biết có giành được tình cảm của em không. Cứ nghĩ thế thôi, trái tim nó cũng rung động, xao xuyến…

Và rồi, càng ngày, với nó em càng trở nên quan trọng, tình cảm nó dành cho em không chỉ dừng lại ở mức bạn bè nữa, có đôi lần nó nói ý tứ với em cho em biết tình cảm của nó, nhưng dường như em không nhận ra hoặc em đã nhận ra nhưng không nói. Tình cảm con người là thứ không thể giấu, nó nhận ra rằng nó không thể giữa mãi thứ tình cảm ấy trong lòng nữa.


Nó quyết định nói ra tình yêu của mình với em, nó sợ cái nửa vời ấy hay đúng hơn là nó sợ em sẽ thuộc về một người khác. Tối đó nó nhắn tin cho em

– “Làm người yêu anh nhé (đây là lời tỏ tình chính thức của anh)”

Nó viết rồi xóa không biết bao nhiêu lần để được cái tin nhắn ấy, nó gửi cho em mà trong lòng ngập tràn mọi thứ cảm xúc, không rõ ràng là một loại cảm xúc nào, mà mỗi thứ một ít làm nên tâm trạng của nó. Nó chưa từng yêu một người nào nhiều đến thế, có chăng chỉ là cảm giác thích một ai đó, thế nên câu tỏ tình cũng thật ngốc nghếch. Không lâu sau, em nhắn tin trả lời nó, nó vừa vui mừng, vừa lo sợ vì không biết em có nhận lời làm người yêu nó không. Nhưng dù sao nó cũng thấy thoải mái khi đã dũng cảm nói ra tình cảm của mình

– “Năm học cuối cấp, với bao dự định và kế hoạch cho tương lai, em không muốn để chuyện gì khác ảnh hưởng tới việc học tập, nhưng em biết rằng em sẽ làm tốt hơn nếu em có anh”

Không hề có một lời nói yêu, nhưng nó đã biết được tình cảm mà em dành cho nó, đọc những dòng đầu nó cứ ngỡ sẽ không có em, nhưng em đã làm cho hạnh phúc của nó được nhân lên gấp ngàn lần, chưa bao giờ thấy nó cười hạnh phúc như thế. Vậy là nó đã có em, ngày hôm đó lại là một ngày mưa…

Nó và em yêu nhau, một tình yêu trong sáng, em và nó cùng hứa với nhau sẽ phấn đấu học tập, cùng đặt ra mục tiêu cho mình là phải đỗ Đại học trên Hà Nội, nhờ có em kết quả học tập của nó tốt hơn, bên em nó có những tháng ngày thật hạnh phúc. Bất kể trời mưa hay nắng, nó vẫn đứng dưới gốc xà cừ cổ thụ đợi em đi học về, dường như điều đó đã trở thành thói quen không thể bỏ của nó, có những hôm em được nghỉ, nó vẫn đứng đó để rồi nhận ra nó đã quá yêu em rồi. Người ta thường nói tình yêu học trò là tình yêu đẹp nhất, tình yêu của nó và em cũng thế, thật hạnh phúc và ngọt ngào, nó đã cùng em vẽ ra một tương lai màu hồng, nơi không có gì có thể chia cắt tình yêu ấy. Thầy cô, bạn bè ai cũng biết nó và em yêu nhau, nhưng luôn được mọi người ủng hộ vì kết quả học tập của nó và em vẫn duy trì rất tốt, chính vì thế tình yêu ấy được gọi là “tình yêu đẹp nhất Quang Trung”(Quang Trung là tên trường của em và nó). Em và nó cùng nhau trải qua những ngày tháng cuối cùng của tuổi học trò thật đẹp, tình yêu ấy ngày càng lớn hơn, nó nhận ra rằng cuộc sống của nó chẳng thể thiếu em. Thật kì lạ vì tất cả những sự kiện của em và nó đều có mưa, những cơn mưa giống như nhân chứng tình yêu cho nó và em. Yêu em, nó từ ghét mưa sang yêu mưa đến lạ thường. Cũng chính vì thế, những cơn mưa sau này luôn làm tim nó nhói đau, vì khi ấy, mưa làm nó nhớ đến em.

Và rồi, em đi khỏi cuộc đời nó thật nhẹ nhàng, nó không còn thấy em đến trường nữa. Những ngày chờ đợi dưới gốc cây xà cừ trở nên vô vọng. Nó chạy ngược xuôi để tìm kiếm thông tin về em, nhưng không ai biết. Nó đến nhà em thì thấy trong ngôi nhà ấy là những người hoàn toàn mới. Nó như phát điên, làm sao nó có thể chịu đựng nổi bất ngờ ấy, chẳng phải tình yêu của nó và em đang rất hạnh phúc sao, sao em lại nỡ rời xa nó, sao em không để lại cho nó một lời. Nó điên cuồng trong những câu hỏi không lời đáp trong đầu. Nó mất em thật rồi. Nó trở về nhà, nhìn những thứ em tặng nó, nó khóc và khóc, sao em không biết rằng với nó em rất quan trọng. Những ngày cuối hạ, nắng vàng trải nhẹ trên khắp nẻo đường, gió mơn man thổi qua ô cửa nhỏ, tiếng chuông gió leng keng, thứ âm thanh đó làm nó nhớ em da diết hơn, vì chiếc chuông gió đó là em tặng nó. Lúc trước khi tặng nó, em từng nói “mỗi khi chuông gió kêu hãy nhớ đến em”, giờ chuông gió đang kêu rồi, là nó đang nhớ em, nhớ đến cồn cào, vậy mà sao em không trở về bên nó. Những kí ức về em cứ tràn về trong nó, những ngày sau đó nó đi khắp các nẻo đường, những nơi mà em và nó từng đến với hi vọng nhỏ nhoi là em sẽ ở đó, nhưng tất cả đều đến với nó là con số không. Nó trượt dài trong bóng tối, có những đêm nó say mềm, nó chưa bao giờ biết uống rượu, vậy mà giờ đây nó uống, nó uống cái thứ đắng cay đó để quên đi em, nhưng càng uống nó càng nhớ em nhiều hơn. Mùa thi, phượng nở rợp trời, nắng mùa hạ chói chang, ve kêu râm ran báo hiệu mùa chia tay. Nó tạm thời quên được em và tập trung cho kì thi đại học. Nó vẫn để bức hình em trên bàn, mỗi khi mỏi mệt nó lại ngắm nhìn em, em vẫn tiếp cho nó thêm động lực, nó vẫn có niềm tin sẽ gặp lại em, nó tin tình yêu chân thành không thể tách rời. Cuối cùng sự cố gắng của nó cũng được đáp trả, nó đỗ vào một trường danh giá với số điểm mơ ước, nó tràn ngập hạnh phúc nhưng sâu thẳm trong lòng nó là nỗi buồn vây kín, nó nghĩ đến em, không biết giờ này em ở đâu, có thi đại học như nó không, đã nhận được giấy báo điểm chưa. Ước mơ về những tháng ngày cùng nhau bước đi trên con đường Hà Nội của nó và em vẫn còn đó, nhưng em đã đi rồi, nó còn chờ đợi điều gì nữa.

Ngày cuối ở nhà trước khi lên đường đi học, trời mưa to, nó ngồi bên cửa ngắm mưa, nhớ đến những lúc nó bên em, cùng nhau ngắm mưa. Nhìn mưa nó không biết là yêu hay ghét, yêu em nó yêu mưa, xa em mưa làm nó nhớ. Gạt đi những dòng nước mắt, nó quyết định cố quên đi em, ngày mai thôi nó sẽ bắt đầu cuộc sống mới, nó hi vọng cái gì cũng mới và tốt đẹp hơn…
***

Hiện tại…

Cuộc sống sinh viên cùng với những nỗi nhớ nhà dai dẳng, nó thấy mình cô đơn và lạc lõng. Có những đêm nó lang thang trên con đường Hà Nội, mặc cho cái giá lạnh bủa vây, nó thừa nhận rằng nó đã không thể quên được em. Ngày nhập học, người đầu tiên nó quen là Mai, và sau đó nó và Mai trở nên thân thiết hơn, Mai luôn quan tâm nó, lắng nghe nó, nó không ngần ngại kể cho Mai nghe về mối tình đã qua, những lúc ấy Mai luôn kề bên, an ủi nó. Có hôm trời mưa lớn không thể về được, nó đứng lặng trên ban công, mặc cho mưa táp ướt hết người, là nó đang nhớ về em sao, sao em mãi không ra khỏi tâm trí nó. Và từ phía sau Mai bước đến, không nói gì, cầm ô che cho nó, dường như Mai luôn hiểu cảm giác của nó. Nó quay lại ôm Mai vào lòng, thật chặt, Mai cũng không chối từ chỉ lặng lẽ cho vòng tay nó ôm chặt lấy mình. Ôm Mai mà trái tim nó vẫn hướng về Giang, liệu có phải nó đang lầm tưởng Mai là Giang không, nó cũng không hiểu nổi mình nữa, chỉ biết rằng Mai có những điểm rất giống Giang. Những ngày tháng đầu tiên ở đại học, Mai đã luôn kề bên nó. Chính Mai là người lôi nó ra khỏi vũng lầy và từng bước vực nó đứng lên. Nó nhận ra tình cảm Mai dành cho nó không chỉ đơn thuần là tình bạn, nó không phủ nhận mình cũng có tình cảm với Mai, nhưng thứ tình cảm ấy chưa đủ lớn để gọi là tình yêu, mỗi lần nó muốn đến bên Mai thì dường như luôn có một sợi dây kéo lại, giữa nó và Mai như có một bức tường vô hình không cho nó đến bên Mai, có lẽ nó còn quá yêu Giang. Cũng giống như nó, tình cảm không thể giấu kín mãi trong lòng, Mai nói lời yêu nó. Nó thật sự thấy khó xử, nó chưa sẵn sàng cho một tình yêu mới, với nó Mai là niềm thương cảm, nó đã làm tổn thương Mai rất nhiều. Khi ấy nó chỉ biết lặng im…

Đứng trên ban công, nó ngắm nhìn thành phố, ngoài trời mưa lất phất rơi, lại mưa rồi, mưa cho lòng nó thêm rối bời, chợt nó nhớ đến một câu nói “Đừng tìm kiếm người mình yêu mà hãy tìm kiếm người yêu mình thật lòng”, trong lòng nó giờ đây là bộn bề bao suy nghĩ. Nó khoác thêm chiếc áo ấm lên mình, phóng xe đi, bánh xe cứ lăn, nó muốn đi cho khuây khỏa, và rồi không hiểu sao lại dừng trước cổng nhà Mai, nó gọi Mai ra và nó ôm Mai vào lòng, nó nhận lời yêu Mai. Lúc ấy nó thấy lòng mình nhẹ tênh, nó tự nói với lòng mình sẽ vun đắp cho tình yêu ấy lớn lên hay đúng hơn nó muốn quên đi Giang. Mai ôm nó mà hai hàng nước mắt tuôn trào, có lẽ Mai rất hạnh phúc. Cuối đông, trời lạnh buốt, hai hàng cây ven đường đua nhau đổ lá để đón những mầm non, cũng giống như cuộc sống bắt con người ta phải quên đi cái cũ và bắt đầu với cái mới. Nó nắm tay Mai đi dài trên con đường, đó là ước mơ của nó trước kia khi còn bên Giang nhưng giờ đây bên nó không phải là Giang nữa.

Sân ga. Nó và Mai nắm tay nhau lên tàu. Chuyến đi Đà Lạt lần này là để kỉ niệm một năm ngày nó và Mai yêu nhau. Mai chuẩn bị đầy đủ mọi thứ cứ như là đi ở riêng vậy, nó cằn nhằn mãi nhưng tính Mai là thế, luôn cẩn thận và chu đáo. Lên tàu, Mai ngả đầu lên vai nó ngủ ngon lành, thi thoảng làm nũng nó như con nít, nó nhìn Mai mỉm cười, nó yêu Mai ở cái nét dễ thương đó, Tàu chạy băng qua màn đêm, sương trắng dày đặc bao phủ khắp con đường, bên Mai nó thấy mình ấm áp và bình yên. Nửa đêm nó muốn đi rửa mặt cho tỉnh táo, đắp lên Mai chiếc áo dày rồi nó bước vào toilet, khi bước gần tới cửa nó nhìn thấy người phụ nữ bước ra, ngẩng mặt lên nó nhận ra đó là Giang, nó đứng lặng người, nó nghĩ mình đang ảo tưởng, chắc do mệt mỏi, nó cố dụi mắt để nhìn cho rõ. Đúng là Giang, Giang đang đứng trước mặt nó, là Giang bằng da bằng thịt chứ không phải nó đang mơ. Hai người đứng nhìn nhau, tim nó như bị bóp nghẹt, không nói gì nó chạy đến bên Giang, kéo Giang vào trong rồi đóng sập cửa lại. Nó và Giang quấy lấy nhau, nó ôm Giang thật chặt như không muốn để mất Giang một lần nữa. Nó đặt lên môi Giang nụ hôn cháy bỏng, hôn như bị bỏ khát lâu ngày, Giang cũng ghì chặt lấy người nó mà đáp trả. Chợt có tiếng gõ cửa, giọng một người đàn ông cất lên

– Giang, em xong chưa, có chuyện gì không?

Giang vội vã đẩy nó ra và đáp lại

– Em ra ngay đây!

Sửa sang lại đầu tóc, Giang chỉ kịp nói “15 giờ , 666 Đà Lạt” rồi Giang bước ra theo người đàn ông. Nó đứng chết lặng nhìn theo, gương mặt vô hồn. Vậy là đã hết, Giang đã có người khác thật rồi. Nó như vừa bị dội một gáo nước lạnh cho tỉnh sau một giấc chiêm bao, chợt mồ hôi đầm đìa trên mặt nó, nó thấy lạnh giá. Bước ra khỏi toilet, đã thấy Mai đang đi tới, thấy nó Mai vội vàng bước đến

– Anh có sao không, thấy anh đi lâu quá, em không yên tâm

– Anh không sao, mình về toa đi em

– Sao người anh ướt đẫm mồ hôi thế kia, chắc trúng gió rồi

Nó không nói gì, Mai cùng nó về ghế ngồi rồi lấy dầu xoa cho nó, nhìn sự quan tâm và lo lắng của Mai, nó thấy dằn vặt bản thân quá. Rồi nó ôm Mai ngủ thiếp đi.

Tàu cập bến. Mai kéo hành lí xuống, không may rơi vào chân, Mai ngồi nhăn nhó, nó thấy có lỗi quá vì không quan tâm gì đến Mai, tâm trí nó như bị Giang làm rối tung lên. Mai đứng dậy nhưng không thể đi được, nhìn Mai mà nó đau xót

– Để anh cõng em

Mai không nói gì, ngoan ngoãn leo lên vai nó. Đà Lạt đẹp như trong mơ, giống như thiên đường trong chuyện cổ tích vậy, thời tiết se lạnh, sương mai vẫn giăng đầy, nhưng vườn hoa chìm trong sương khói mờ ảo. Tới khách sạn, nó đặt Mai lên giường rồi đi cất vali vào tủ. Nhìn chân Mai mà lòng nó đau nhói

– Chân em đau lắm không, để anh xem nào

Mai mặc kệ cho nó kiểm tra, chân Mai bị bầm tím. Nó vội vã lấy chai dầu xoa lên chân cho Mai, Mai nhìn nó hạnh phúc rồi Mai ôm chặt lấy nó

– Em yêu anh rất nhiều! Hứa luôn bên em được không anh?

Nó thấy bối rối quá, là nó đang nghĩ gì không biết nữa, nó lại lặng im, nó lại làm tổn thương Mai rồi

– Chân em đau thế này không đi chơi được rồi, em nghỉ ngơi chút đi để anh xuống dưới mua đồ ăn

Mai nắm lấy tay nó như không muốn cho đi, rồi nó vỗ về

– Ngoan nào, anh sẽ về ngay thôi

Nghe lời nó Mai lên giường nằm nghỉ, nó lang thang xuống chợ Đà Lạt, con số 666 cứ vẩn vơ mãi trong đầu nó, nhìn đồng hồ đã 14 giờ 30 phút, khách sạn nó ở là 610, nó nghĩ ngay ra số 666 ấy chắc chắn là nơi Giang ở. Đôi chân nó cứ bước đi, nó không nhớ gì đến Mai đang đợi ở phòng nữa, và rồi nó cũng tìm thấy khách sạn 666, một khách sạn nổi tiếng của Đà Lạt, có hướng nhìn ra hồ Tuyền Lâm. Nó đứng trước khách sạn, tim nó như đập loạn nhịp, cái cảm giác như hồi nó nói lời yêu Giang. Và rồi nó nhìn ra phía bờ hồ, là Giang, Giang mà nó đã dành trọn yêu thương. Nhưng Giang không đứng một mình mà đang trong một vòng tay của ai kia. Không hiểu sao nó thấy lòng nhẹ tênh, nó chợt nhớ về Mai và bàn chân đang đau nhói của cô. Nó quay lưng đi và đi mua những món đồ thật ngon về cho Mai. Nó nhận ra mình đã theo đuổi một thứ quá mù quáng, nó quyết định quên đi Giang vì cái gì đã không thuộc về mình thì mãi mãi sẽ không thuộc về mình. Nó mỉm cười thật tươi và trái tim nó như vừa được tháo gỡ khỏi một vòng bó chặt.

Trở về khách sạn nó đã thấy Mai dậy từ lúc nào, ánh mắt nhìn nó như chờ đợi. Nó đến bên Mai, ôm lấy Mai vào lòng, chợt thấy mắt mình cay cay.

Tối đó nó cõng Mai đi dạo trên những con đường Đà Lạt, khắp nơi đâu đâu cũng thấy hoa, nó rẽ vào một quán mua tặng Mai một bó hoa hồng rực rỡ. Mai đón nhận một cách hạnh phúc. Đêm Đà Lạt lạnh buốt, từng làn gió thổi mạnh thốc từng tán lá, nhưng nó thấy lòng mình thật ấm áp. Bởi vì nó đã tìm được người mà có thể đi cùng nó suốt cuộc đời…

Đà Lạt – nó gọi nơi đó là nơi yêu thương…

Sưu tầm
[Đọc Truyện Này...]


Xin lỗi, em nợ anh một tình yêu


Đêm… lặng yên, chỉ có tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ. Nhìn xuyên qua làn mưa, Hải Phong dễ dàng nhận thấy, bóng người con gái anh yêu đang bước một mình dưới mưa. Cô đơn và lạnh giá. Anh thực sự muốn đến bên cô, che chở cho cô, nhưng… anh đã xua tan ngay cái ý nghĩ đó. Tựa đầu vào tường, Hải Phong cười thầm. Anh làm gì có tư cách đó. Người ta đã có bạn trai. Hơn nữa, cô ấy vừa từ chối tình cảm của anh, còn nói rằng không muốn nhìn thấy anh.

– Em quả thực… rất nhẫn tâm… Uyên Nhi!

Hải Phong thì thầm trong đêm tối. Nhìn xuyên qua cánh cửa kính đã bị nước mưa làm mờ đi, Hải Phong nhìn thấy bóng Uyên Nhi vẫn đang âm thầm bước. Anh thấy lạ, tại sao người yêu cô lại không ở bên cạnh cô, mà để cô thân con gái một mình bước đi thế này? Vả lại, trông cô, có vẻ gì đó… rất buồn. Anh tiếc rằng mình đứng quá xa. Nếu ở gần một chút, biết đâu có thể nhận ra tâm trạng của cô.


Tự lấy tay đập mạnh lên trán mình, Hải Phong bực bội kéo mạnh chiếc rèm cửa:

– Tại sao em lại khiến anh nghĩ về em nhiều như vậy, Uyên Nhi? Tại sao anh không thể quên được em…

Hải Phong trượt dần theo bức tường, ngồi trên nền nhà. Nơi khóe mắt anh đã cảm nhận được sự ấm nóng của những giọt nước mắt. Anh đang khóc sao? Nực cười thật. Một thằng con trai mạnh mẽ như anh, lại còn là một thằng côn đồ, vậy mà có lúc yếu đuối đến thế.

Côn đồ! Thoáng nghĩ đến hai từ đó, trái tim anh bỗng thắt lại. Rất đau! Chỉ vì hai từ ấy thôi, chỉ có như vậy thôi mà khiến người con gái anh yêu buông lời xua đuổi anh. Phải, anh là một thằng học sinh hư hỏng, chẳng chịu học hành gì, suốt ngày chỉ biết lêu lổng chơi bời. Nhưng… anh đã vì cô mà thay đổi rồi. Tại sao trái tim cô lạnh lùng đến vậy? Tại sao nhẫn tâm tạt vào mặt anh một gáo nước lạnh? Tại sao kéo anh vào tình yêu sâu đậm này để rồi xua đuổi anh đi?

Hàng loạt câu hỏi tại sao đặt ra nhưng chắc chắn, sẽ chẳng có một ai trả lời cho anh được. Mỉm cười cay đắng, Hải Phong nhớ lại những lời nói ngày hôm nay của Uyên Nhi, những lời đã khiến trái tim anh đau đớn, đau đến mức tưởng như nó đã vỡ vụn rồi…

* *

– Anh thích em! Rất thích em, thật đấy!

Một nam sinh với bề ngoài rất bảnh bao và khá bụi bặm đứng trước mặt một nữ sinh duyên dáng, hiền dịu với mái tóc dài được buộc túm gọn đằng sau lưng, trên người là tà áo dài trắng tinh khôi. Chàng nam sinh có mái tóc màu vàng chóe, quần áo thuộc loại hàng hiệu, xem ra có vẻ là một dân chơi, ngược lại hoàn toàn với vẻ giản dị của cô nữ sinh.

Một anh chàng ngỗ ngược, không gì trị nổi như Hải Phong mà đứng trước người con gái vẫn yêu vẫn không giấu nổi vẻ lo lắng, hồi hộp xen lẫn bối rối, ngượng ngùng. Khác với anh, Uyên Nhi lại hết sức bình thản. Cô hết nhìn hộp quà trong tay Hải Phong, lại ngước lên nhìn anh, rồi đưa tay nhận lấy hộp quà. Hải Phong còn chưa kịp vui mừng khi cho rằng cô đã nhận lời tỏ tình của mình thì…

“Bộp”

Hộp quà rơi mạnh xuống đất, chiếc dây chuyền đựng bên trong văng ra ngoài. Anh bàng hoàng nhìn Uyên Nhi, ngạc nhiên hết mức với phản ứng của cô.

– Xin lỗi! Tôi có bạn trai rồi!

– Em… EM NÓI DỐI! – Hải Phong đột ngột hét lên.

– Không phải lừa anh đâu. Tôi nói thật đấy. – Uyên Nhi lạnh lùng nhìn Hải Phong. – Mà cho dù chưa có bạn trai, tôi cũng sẽ không bao giờ yêu anh.

– Tại sao?

Uyên Nhi cười nửa miệng, nhìn Hải Phong một lượt từ trên xuống dưới rồi lãnh đạm trả lời:

– Anh nghĩ mình xứng với tôi?

– Ý em là sao? – Hải Phong khẽ nhíu mày.

– Một thằng du côn như anh, một con người nhơ nhuốc chỉ biết chơi bời lêu lổng có thể xứng với tôi sao? Anh không đáng để được đứng bên cạnh tôi. Hơn nữa, có thể nhà anh giàu có, nhưng nói cho anh hay, người yêu tôi giàu gấp trăm lần anh. Anh có thế nào cũng chỉ là một thằng côn đồ, sau này sẽ làm nên được trò trống gì? À, tôi hỏi anh một câu nhé! Lời tỏ tình này anh nói với bao nhiêu đứa con gái rồi? Anh nhìn đằng kia kìa. – Uyên Nhi chỉ tay về nơi có mấy nữ sinh tóc xanh tóc đỏ đang ngồi hút thuốc. – Mấy đứa con gái đó mời phù hợp với anh. Anh nghe đây, tôi không muốn gặp lại anh nữa. Từ giờ đừng xuất hiện trước mắt tôi! Nhơ bẩn!

Uyên Nhi phẩy tay đi thẳng. Tổn thương! Đó là những gì Hải Phong cảm nhận được lúc này. Cô đang coi thường anh? Uyên Nhi, cô thực sự quá nhẫn tâm mà. Nói những lời đó mà không hề để ý nét mặt anh đang biến sắc hay sao? Anh thực không ngờ, người con gái dịu hiền mình biết, người con gái đã chủ động đến bên, giúp anh thoát ra khỏi bóng tối cuộc đời, người con gái mang lại cho anh ánh sáng lại có thể nói ra những lời như vậy. Rốt cuộc là tại vì sao?

Đôi chân Hài Phong như không còn sức lực. Anh khụy xuống bên lan can sân thượng, đôi mắt vô hồn nhìn về phía người con gái anh yêu vừa bước đi.

“Rắc”. Tiếng tim anh vụn vỡ… Đau quá! Uyên Nhi, em có biết không? Có lẽ chẳng bao giờ em biết được, bời vì… em vốn dĩ đâu có để ý đến anh…

*

Kết thúc hồi tưởng, Hải Phong mệt mỏi gục đầu xuống chiếc gối trắng tinh. Màu trắng này, có phù hợp với anh không? Có lẽ là không. Chính Uyên Nhi cũng đã nói anh thực sự nhơ nhuốc đó thôi! Anh thừa nhận, bản thân mình là một thằng côn đồ không ra gì. Anh cũng đã qua lại với không ít cô gái, thậm chí là quan hệ với họ. Nhưng đó là do những phiền muộn về gia đình khiến anh lao đầu vào chốn ăn chơi vô bổ. Gia đình không hạnh phúc. Cả bố và mẹ anh đều ngoại tình. Điều đó khiến anh lớn lên mà không nhận được đầy đủ tình thương của gia đình, không cảm nhận được cái không khí ấm áp của bữa cơm sum vầy. Mệt mỏi! Anh chỉ còn cách lao đầu vào những cuộc chơi thâu đêm để quên đi phiền muộn đeo bám tâm hồn mình.

Nhưng, lại vì như thế, Uyên Nhi đã từ chối anh, gạt đi tình cảm của anh, không hề để tâm, đoái hoài chút nào. Chẳng để ý đến cảm nhận của anh… một chút nào.

Khẽ nhắm mắt, Hải Phong chìm dần vào giấc ngủ. Anh hi vọng khi tỉnh dậy sẽ nhận ra, tất cả chỉ là mơ. Mọi việc… sẽ ổn thôi…

Anh không hề biết rằng, ngay dưới cổng nhà anh, trong màn mưa lạnh buốt, một cô gái tay cầm ô đứng lặng nhìn vào trong. Nước mắt mặn chát rơi xuống hòa cùng nước mưa tạt vào làm khuôn mặt cô đẫm nước. Đôi môi run rẩy khẽ cất lên từng từ, mặc dù biết rằng, chàng trai ở bên trong sẽ không thể nào nghe thấy:

– Hải Phong, xin lỗi, thực sự xin lỗi anh. Tha lỗi cho em, em không còn cách khác… Sẽ có một người yêu anh… tốt hơn em. Tạm biệt anh…

Chầm chậm, bóng dáng mảnh mai rời khỏi chiếc cổng sắt, và cũng là, rời khỏi cuộc đời người con trai kia… mãi mãi…

– Hải Phong, mày ổn chứ?

Thằng bạn bàn trên huých vai Hải Phong, mắt nhìn anh chăm chú.

– Tao không sao!

– Tao thấy sắc mặt mày xanh lắm. A! – Thằng bạn vỗ đùi cái “bốp”. – Thất tình hả chú? Hôm qua tỏ tình nàng nói sao?

– Từ chối rồi. – Anh cười buồn.

– Khổ thân mày! – Thằng bạn mếu máo, ôm lấy Hải Phong, xoa xoa đầu vẻ dỗ dành trẻ con.

– Thôi đi! – Anh hất mạnh tay thằng bạn. – Mày hâm vừa thôi!

– Đùa tí cho vui, gì cáu thế.

– Tao-đang-rất-không-vui. – Anh nhấn mạnh từng chữ.

– Rồi rồi biết rồi. Không động đến mày nữa. Khéo tí tao bị mày thiêu ra tro mất. À này! Tí tao ghé bệnh viện thăm Gia Huy, mày đi với tao không?

– Thăm nó hả? Nhưng sao…

– Nó đua xe, tai nạn rồi.

– Cái thằng này, bảo đua vừa thôi mà…

– Thôi đi ông. Ông ngày xưa khác gì nó đâu. Chẳng qua từ khi gặp nàng, vì nàng nên thay đổi thôi.

Thằng bạn dài giọng vẻ trêu ngươi thì lập tức nhận được cái lừ mắt đầy đe dọa từ phía Hải Phong, biết điều nên lập tức cười hì hì rồi ngậm miệng.

*

Tan học, hai thằng lập tức phóng đến bệnh viện. Gia Huy là bạn cũ thời cấp hai của Hải Phong, là thằng bạn rất thân với anh, cả cậu bạn Vũ Hưng bên cạnh này nữa. Trước giờ ba đứa vẫn rất thân nhau, ai gặp chuyện là y như rằng, hai đứa còn lại cuống quýt đến thăm, hỏi han liền. Vậy mà lần này., Huy bị tai nạn đến hai ngày rồi anh mới biết. Thật vô tâm quá!

Đi ngang qua cánh cửa một phòng bệnh để mở, bước chân Hải Phong chợt dừng lại. Hình như anh vừa thấy, một bóng dáng rất quen…

– Đi thôi mày, sao thế?

– À, không có gì.

Tự nhủ rằng đó chỉ là người giống người, Hải Phong tiếp tục bước, không hề biết thực ra, đó đúng là người quen của anh…

– Tại sao anh không chịu mở mắt nhìn em một lát?

Giọng của Uyên Nhi vang vọng trong không gian phòng bệnh. Người con trai kia, mắt vẫn nhắm nghiền. Không có câu trả lời…

– Hạo Kỳ, anh nói em phải làm sao đây? Bác sĩ nói trái tim anh yếu lắm rồi, phải có một trái tim khác thay thế. Làm thế nào nhỉ? Em thử xét nghiệm rồi đấy! Tim em có khả năng thay thế cho anh. Hay là, em dành tặng trái tim cho anh nhé? Như thế, trái tim chúng ta sẽ cùng chung nhịp đập, đúng không?

Tiếng nấc nghẹn vang lên. Uyên Nhi gục đầu bên chiếc giường bệnh trắng muốt. Cô khóc. Có lẽ đây là lần cuối cùng cô có thể khóc. Vì sau hôm nay, cô đã chẳng còn trên thế gian này rồi.

*

Gạt đi dòng nước mắt, Uyên Nhi nhẹ nhàng bước ra ngoài, khép cửa phòng bệnh lại.

– Uyên Nhi!

Giọng nói quen thuộc làm cô quay đầu lại. Là anh, Hải Phong!

– Em làm gì ở đây?

– Không liên quan đến anh.

Uyên Nhi lạnh lùng quay đi, bước chân cô rất vội vã. Cô không biết mình vừa làm rơi một thứ, đó là hai lá thư. Hải Phong nhìn thấy, vội vã nhặt lên. Anh định trả cho cô nhưng lại bắt gặp tên mình trên một lá thư nên tò mò mở ra xem. Những dòng thư đầy tình cảm của Uyên Nhi đập vào mắt anh:

“Hải Phong,

Cho em gửi lời xin lỗi anh nhé! Em vốn định nói ra những lời như thế để anh hận em. Để mà khi em chết, anh sẽ nhẹ nhàng buông được một câu: Đáng đời cô ta!
Nhưng có lẽ không được. Em sợ… em sợ anh căm ghét em, cũng sợ anh sẽ vì em mà tổn thương sâu sắc, vì những lời nói của em mà chịu đau đớn. Em xin lỗi, xin lỗi rất nhiều! Có lẽ thực sự yêu anh rồi, nhưng em nợ Hạo Kỳ, nợ cả gia đình anh ấy nên em phải trả. Tình cảm của anh có lẽ đến kiếp sau em sẽ báo đáp. Còn kiếp này, em chỉ có thể dành tình cảm cho Hạo Kỳ. Xin lỗi anh, ngàn lần xin lỗi anh!
Chúc anh sớm tìm được một nửa của mình! Em đi đây! Tạm biệt anh!
Uyên Nhi.”

Hải Phong giật mình, mặt anh lập tức biến sắc. Anh lo lắng nhìn lá thư tiếp theo. Nó đề tên “Hạo Kỳ”. Hy vọng, mọi chuyện sẽ không như anh nghĩ, sẽ không phải…

“My love,

Khi anh đọc những dòng thư này, có lẽ em đã không còn trên thế gian này nữa. Anh biết vì sao không? Vì khi ấy, em đang ở thế giới bên kia, mỉm cười nhìn anh, chỉ để trái tim mình ở lại bên anh.
Căn bệnh của anh ngày càng nặng rồi. Nếu không có trái tim thay thế, anh sẽ chết. Em thà để mình ra đi chứ không thể để anh rời xa thế gian này được.
Không có anh, cuộc sống của em không còn ý nghĩa. Anh đừng cảm thấy có lỗi. Tất cả là do em tự nguyện. Em vốn là cô nhi, được gia đình anh chăm sóc đến tận bây giờ đã là một may mắn lớn lắm rồi. Em nợ gia đình anh sự chăm sóc suốt bao nhiêu năm qua, nợ anh cả một tình yêu to lớn. Em chẳng có gì đền đáp, chỉ có thể lấy sinh mạng mình ra đổi lấy sinh mạng của anh.
Anh có ghét em không? Khi mà em đã bỏ anh ở lại thế gian này một mình? Em đi, phải ra đi mãi mãi, không thể trở lại, nhưng em sẽ để lại trái tim mình bên anh. Sau này, mỗi khi nhớ em, anh hãy đặt tay lên ngực mình. Trái tim em ở nơi đó…
My love. Anh hãy tìm cho mình một người tốt hơn em, yêu anh hơn em và chăm sóc anh tốt hơn em. Quên em đi nhé. Hãy bắt đầu một cuộc sống mời không có em. Vĩnh biệt anh, tình yêu của em.
Uyên Nhi.”

Hải Phong bàng hoàng. Xem ra đúng như anh nghĩ. Cô muốn tự vẫn. Anh vội vã lao ra ngoài, để mặc cậu bạn thân Vũ Hưng đứng bên cạnh ngơ ngác không hiếu gì.

– Uyên Nhi.

Uyên Nhi giật mình, quay đầu lại, vẻ khó chịu:

– Có chuyện gì vậy?

– Cái này là thế nào?

Anh chìa trước mặt cô hai lá thư màu hồng. Cô vội vàng đưa tay giật lấy. Vừa mở ra, mặt cô tái mét:

– Anh…anh đã đọc nó?

– Ừ. Anh đã đọc rồi. Tại sao em làm như vậy? Em muốn tự tử?

– Xin anh đừng nói cho ai biết. Hãy để sau khi em chết đi đã. Em không muốn mọi người đau lòng.

– Uyên Nhi, sao em lại khờ thế?

– Em không khờ. Là vì em nợ anh ấy.

Cô mỉm cười cay đắng, những giọt nước mắt đua nhau rơi xuống. Anh đau khổ đưa tay lau nước mắt cho cô, trong lòng thầm đưa ra một quyết định.

* *

“Uyên Nhi!

Bây giờ em có thể sống tiếp tục và hạnh phúc bên người mình yêu rồi chứ? Em đừng lo cho anh. Anh cũng sẽ hạnh phúc nơi thế giới bên kia. Bởi vì…hạnh phúc của anh chính là em, là được nhìn thấy nụ cười của em, là được thấy em sống tốt.
Anh yêu em nhưng không mong em đáp lại anh. Chỉ mong em sẽ mãi mãi được cười vui, không bao giờ đau khổ. Em hãy nhớ, trái tim anh đang ở nơi người em yêu. Nhớ đến anh thì hãy bảo anh ta chăm sóc nó tốt nhé.
Tặng em cả trái tim anh đấy! Anh để nó lại nơi dương gian để được yêu em, yêu em một lần nữa nhé!
Em đừng cảm thấy có lỗi. Cũng như em từng nói. Tất cả là anh tự nguyện. Không phải anh ngốc, mà là do anh yêu em.
Hải Phong.”

Uyên Nhi vò nát bức thư trong tay, gương mặt đẫm lệ. Anh đã đi rồi. Anh hi sinh mạng sống của mình để giữ lại mạng sống cho cô và cho người cô yêu. Tình cảm của anh quá cao thượng. Cô không biết lấy gì đền đáp. Mà đền đáp thế nào khi anh đã không còn nữa?
Cô ngẩng mặt lên trời, nhìn những vì sao sáng lấp lánh, đôi môi mấp máy, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi:

– Xin lỗi anh. Em nợ anh một tình yêu.

Sưu tầm
[Đọc Truyện Này...]


Ngốc ạ...ngay từ đầu em đã là ngoại lệ!


Ngốc ạ! Ngay từ đầu em đã là ngoại lệ...

***


Keng keng keng!

- Thưa cô, đến giờ đi học ạ

Quen quá rồi mà! Tiếng khua chiêng múa kẻng cùng giọng điệu đầy khiêu khích của huynh trưởng phá tan giấc mộng đẹp của nó... Vừa ăn Tết xong, nó trở lại nhịp học 3 buổi/ ngày và 7 ngày/ tuần... Ừ thì lớp 12 ai cũng thế... nhưng nó vẫn được phép kêu khổ mà, mặc kệ tất cả, nó yêu nhất lúc này là sự-nghiệp-ngủ-vĩ-đại... Đã quá lâu rồi nó mới được nghỉ 1 buổi sáng chủ nhật ...

- Tinh thần tuổi trẻ ngày nay chán quá! Như thế này mà đòi làm thủ khoa á! Ngày xưa anh không như mày đâu... - và điệp khúc muôn thủa lại bắt đầu...

- Thế em hỏi anh Học để làm gì! - Nó làu nhàu chui khỏi chiếc chăn ấm, dù trời không còn lạnh cóng như mùa đông, song cái hơi thở của mùa xuân vẫn khiến người ta rùng mình...

- Thì kiếm việc làm

- Anh có việc làm chưa! Hay anh học quản trị kinh doanh rồi về làm quản trị em thay cho mẹ - Nó cãi! ông anh quý tử ra trường 2 năm rồi mà đã xin được việc đâu! Ở nhà có 2 anh em, rảnh là lão lại lôi nó ra ...tập quản lí

- Hay là thế nhở! Thế hôm nay không học Anh à!

- Học không hiểu, em nghỉ rồi! Em sợ không tốt nghiệp nổi quá, thật sự em không thể nhét 1 chữ tiếng Anh nào vào đầu!

- Như mày thì ai dạy cũng thế thôi, đổi mấy giáo viên 1 tháng rồi? ngu nó là bản chất mà

Đang định phang cho lão 1 cái thì mặt lão bỗng đăm chiêu, rồi đưa nó một mảnh giấy gấp tư! (nghe có vẻ hình sự

- Đẹp trai, tử tế, nhà mặt phố, bố làm to, chưa bạn gái... Liên hệ đi, số điện thoại của nó đấy - Huynh trưởng vội phân trần

- Liên quan gì em! - nó ngơ ngác, và biết chắc huynh trưởng lại sắp có trò mới, và nó là vật thí nghiệm...

- À quên! Gia sư mới của mày đấy, nó giỏi Anh Văn lắm - Huynh trưởng cười lớn: Bạn anh đấy, nghĩa là bằng tuổi anh và hơn tuổi mày ! Đừng bắt nạt người ta nhá!

- Sao anh không nghĩ cho em nhỉ, nhỡ nó bắt nạt em...

- Không oan đâu! Trẻ con gặp mày thì đang nín cũng phải khóc mà... Và gọi là "thầy", không phải "nó"! Để khuyến khích mày học, hôm nay anh nấu cơm, mày chỉ việc ... nấu thức ăn và rửa bát...

Và lại thêm 1 gia sư bất đắc dĩ, nó nhăn mặt nhưng vẫn phải miễn cưỡng đồng ý!

Buổi học đầu tiên, nó cảm thấy hôm nay đẹp ngày, tự cho phép "thầy" nghỉ một hôm - và cũng là cho nó nghỉ một hôm! "Thầy" tỏ ý không hài lòng!

Buối học thứ 2, nó cũng cho "thầy" nghỉ thêm buổi nữa. "Thầy" không nói gì, nhưng nó bị huynh trưởng tát cho 2 cái vì tội lười. Đúng là từ bé đến giờ nó sợ lão còn hơn cả sợ mẹ...

Buổi học thứ 3, Nó miễn cưỡng đi học. Nói là đi nhưng thực ra là "thầy" đến nhà nó dạy, dưới sự dám sát của huynh trưởng! "Thầy" xuất hiện, công nhận "thầy" cũng đẹp trai ... Đang mơ màng thì huynh trưởng tuyên bố:

- Chỉ dạy Anh Văn, không dạy "cái khác"

"Thầy cười lớn, còn nó thì khó chịu vô cùng... Nó lễ phép:

- Em chào "thầy"

- Ơ không! Anh là bạn của anh trai em mà

- Vâng! Thế hôm nay anh cho em nghỉ học! Em buồn ngủ

Một cái gì đó phang mạnh vào tay làm nó đau kinh khủng, lại một đòn chí mạng đầy bất ngờ và hấp dẫn của huynh trưởng, nó ôm trọn chiếc thước gỗ. Cùng lời răn đe "cấm nghỉ"

- Có vẻ căng thẳng nhỉ, làm gì có học sinh nào ra lệnh cho thầy giáo như em - Anh nói có vẻ đầy đắc ý

- Thì cứ cho em là ngoại lệ đi! - nó đáp ngắn gọn, cứ nghĩ đến việc ăn đòn trước mặt người khác là nó phát nổ tung, dù sao nó cũng 18 tuổi rồi

Buổi học diễn ra âm thầm lặng lẽ, và vẫn không có một chút kiến thức nào vào đầu nó cả. Có lẽ đây là tình trạng bộ nhớ đầy, không thể tiếp nhận thêm bất cứ dữ liệu nào........ Nó học lại từ lớp vỡ lòng, huynh trưởng giao cho anh cái thước gỗ (khỏi nói cũng biết là để làm gì

Đầu tiên là nó phải viết những công việc hàng ngày bằng tiếng Anh và ấn tượng đầu tiên của nó với anh thật "tốt".

" getup at... I clean your teeth...( nó đã nhầm từ " My" sang "Your" )

- Mỗi buổi sáng em đều đánh răng hộ anh à

- Sai 1 từ thôi, có gì mà "thầy" phải vui thế, nhạo báng người khác là niềm vui của "thầy" à - nó chả biết nói gì, ngại không còn gì để nói! Mỗi lần không vừa lòng nó lại gọi anh là "thầy". Cứ kiểu học hành tuỳ ý, nhưng hình như cứ ảnh hưởnh đến danh dự nhiều nên có vẻ nó chăm hơn, chăm hơn nhưng cũng không giỏi hơn là mấy...

***

Dù là học tại nhà nó, nhưng người đến muộn luôn là nó.

- Sao em không bỏ cái thói quen bắt người khác đợi chờ vô lí đi nhỉ! Có mấy ai giỏi như em nhỉ, có mấy cái bậc thang cũng trễ giờ, may mà em không bảo em tắc đường - anh vặn vẹo

- Thì cứ cho em là ngoại lệ đi - nó bâng quơ

...

và hàng loạt các giải thích của nó đều như thế, chả hiểu sao nó cứ thích làm "ngoại lệ", lần nào nó cũng chỉ giải thích như thế:

Tại sao có vài bài tập mà em cũng không chịu làm - vì em là ngoại lệ

Làm sao anh có thể chịu được đứa làm thì "khiêm tốn" mà nói thì "tự tin" như em nhỉ - Vì em là ngoại lệ

...

Có lúc đang ngồi học, nó chợt thốt lên:

- Sao bàn chân anh trắng thế? - nói xong hình như nó mới nhận ra mình hơi "duyên"

- Có ai như em không? Em để ý anh kĩ thế

- Không! Em là ngoại lệ! - mặt nó nóng bừng

May mà anh đang không uống gì đó như trong phim, không thì hậu quả "khó lường". Mặt mũi anh đỏ gay, đang cố kìm nén cảm xúc ... cứ như thiếu nữ trước vị hôn phu... Nó lại mơ màng... nhìn anh chằm chằm và... "thước gỗ" lại có dịp được sử dụng... Nhưng lần nào cũng thế, khác với huynh trưởng , chiếc thước thay vì đập vào mặt nó là đập xuống bàn... Nó giật mình, vỡ tan giấc mộng về một hoàng tử cười ngựa trắng (là nó)... đang lặng nhìn nàng công chúa (không) trắng nhưng da dẻ hồng hào (là anh). Bên anh dù lộn xộn nhưng nó thấy tâm trí thật yên bình...

***

Chủ nhật, và lại là ngày có lịch học chồng chéo của nó... 7h Có tin nhắn! Không còn gì hạnh phúc hơn, tin nhắn của con bạn thân - tin báo nghỉ học! Nó yên trí cuộn tròn trong hơi ấm chiếc chăn tiếp tục một giấc ngủ dài... Nhưng chỉ một chút sau, điện thoại réo ầm ĩ...

- Sao hôm nay nghỉ à! Hay lại đi muộn - giọng trưởng nhóm học thêm cất lên du dương khiến nó ngơ ngác chẳng hiểu gì. Vội vàng vứt chăn sang một bên, nó nặng nhọc đi học. Chỉ mới một chút trước thôi nó còn ngập tràn hạnh phúc. Ôi! cái thế giới đảo điên rồi...

10h về nhà, huynh trưởng được nghe lại tình hình, đăm chiêu 1 lúc rồi trầm ngâm:

- Mày ngơ thật hay giả vờ ngơ đấy! Hôm nay 1 tháng 4

Nó thở dài, học nhiều mới thấy hạnh phúc của phút giây nhận tin nghỉ học...

- Chiều nay nghỉ đấy! Chúng nó vừa bảo anh nhắn với mày. Ơ! Sao mặt xị ra thế, mày thích cái tin này lắm cơ mà!

Mệt! Nó tự nhủ hôm nay không tin ai nữa! Chiều... nó lại lóc cóc đi học, mặt nó vênh lên "em không bị lừa nữa đâu"! Nắng gay gắt, mồ hôi nhễ nhại, lớp học không một bóng người! Nó cứ ngỡ nó đến sớm, nhưng hôm ấy nghỉ thật... Lại vật vã trở về, và huynh trưởng đã tặng ngay cho nụ cười khiêu khích.

- Đấy là cái tội không chịu tin người, anh có lừa mày bao giờ đâu? Hôm nay máy giặt hỏng... chịu khó nhá!

- Vâng! - nó nặng nhọc bê chậu quần áo to tướng ra ngồi "nghiên cứu". Chứ nó nghe lời lão lắm. Mọi việc xong xuôi, thì huynh trưởng với khuôn mặt tươi cười và cốc nước mát lạnh đưa cho nó, cười rất tươi rồi cất lời:

- Vất vả rồi! Anh phát hiện ra từ giờ nhà mình không nên dùng mày giặt, đỡ tốn điện... tốc độ mày ngang máy đấy. Đang thời kì bão giá mà : D

Máy giặt không sao đâu : D

Cái thế giới lại đảo điên lần nữa! Ôi! Ngày 1.4, nó quyết định tắt đt, hôm nay thế là đủ rồi. : ( Ai bảo trời sinh nó ra vốn thật thà không lừa được ai. Cả ngày nó nằm bẹp trên giường, nhàm chán và vô vị! Chẳng biết từ bao giờ nó không còn muốn nghỉ học vị gia sư này nữa, nhưng vẫn thấy ghét Anh Văn. Ngày dặc biệt này mà không được gặp anh nó thấy cũng buồn, người duy nhất luôn đồng ý cho nó là ngoại lệ. Nó tiếc 1 tháng 4 mà lại phải ngồi ở nhà trong tư thế này, nó chợt nảy ra trò đùa, chắc cũng không mới, nhưng vẫn dùng được...23h50 nó nhắn tin cho anh:

"Anh ngủ chưa?"

Mãi không thấy anh rep, nó dần mơ màng, thì anh gọi lại! Lạ! Có mấy khi anh gọi cho nó đâu...

- Như thế này có giống ngủ rồi không?

Nó im lặng, không biết có nên đùa nữa không:

- Anh thích bạn gái như thế nào?

- Em có làm sao không đấy?

- Anh cứ trả lời đi!

- Bạn gái anh không bao giờ cao dưới 1.6m và trên 1.7m, quan trọng là phải nấu ăn ngon

- Thế cho em là ngoại lệ nhá!

- Hả!

- Làm bạn gái cao dưới 1.6m và nấu ăn cực tệ của anh

- Em biết hôm nay là ngày bao nhiêu không! Ngủ đi, sang ngày 2.4 được 10 phút rồi đấy!

Rồi tiếng im lặng kéo dài, anh không nói gì... nó vẫn không ngắt máy... (có lẽ hôm nay khuyến mãi).Nó quên mất thời gian rồi, vậy là hôm nay nó chẳng cho ai ăn "cá" được... Nó thấy tim đập mạnh, cứ như tỏ tình thật ý, mà hình như nó nhận ra nó không hẳn là đùa... Chẳng hiểu sao nó làm thế...

- Vâng! Nhân ngày tiếp theo của 1 tháng 4 ạ - giọng nó có chút run run

- Ngủ sớm đi - Giọng anh nhẹ nhàng, có vẻ bất ngờ...

Hôm sau, anh không đến dạy gia sư. Nghe huynh trưởng nói từ hôm nay anh không dạy nữa, anh bận! Nó hiểu lí do tại sao,lòng thấy "hẫng", nó nhớ lúc đầu nó đã mong thoát khỏi những buổi học của vị gia sư này như thế nào! Vậy mà giờ nó lại thấy buồn mênh mang... Mấy ngày sau ấy nó như người mất hồn, nó cũng chẳng hiểu sao lại không thể tập trung gì được. Cứ giống như một vụ "tỏ tình" bị từ chối ý nhỉ, chẳng lẽ là thật? nó thích anh thật à?

Mọi chuỵên tiếp diễn trong 1 tuần, lúc này huynh trưởng của nó mới lên tiếng:

- Thôi! Anh bảo nó dạy mày tiếp, chứ mày cứ thế này chắc thi khối L thôi! Mà như mày chắc cũng trượt. khối ấy thi Nữ công gia chánh và Tam tòng Tứ Đức!

- Là gì đấy - nó hỏi lấy lệ

- Khối L(Lấy chồng) Nếu mày không đỗ Kinh Tế thì tao gả luôn mày cho nó!

Giờ thì nó hiểu, huynh trưởng đã biết vụ "tỏ tình" của nó. Sao anh "mỏ nhọn" thế nhở. Chẳng lẽ huynh trưởng giờ là bảo mẫu của cả anh! Trời ạ! Tấm lòng huynh trưởng thật bao la... Nhưng sao từ khi nghe tin nay nó vui hơn cả trẻ con trước năm 45 được may áo mới nhiều. Hôm sau buổi học Anh Văn lại tiếp tục, nó không đến trễ nữa... Nếu không có huynh trưởng đứng đấy, chắc nó đã ôm trầm lấy anh mất!

- Đúng là "Thượng đế đã lường trước mọi điều.. chỉ trừ việc thiên thần đã phải lòng ác quỷ...". Tao bảo mày chỉ dạy Anh Văn thôi mà - huynh trưởng thở dài nhìn anh

- Thầy không dậy mà trò cứ học thì làm sao! Cũng sốc lắm, mấy ngày rồi vẫn chưa ổn định tinh thần - Anh nhìn nó vẻ lực bất tòng tâm

Đợi huynh trưởng đi khuất, nó mới ngẩng lên nhìn anh, chưa bao giờ huyết áp của nó tăng cao thế!

- Em hỏi thật đấy! Cho em làm ngoại lệ nhá - Mặt nó đỏ bừng nhưng nó đã nắm chắc phần thắng...

- Ngoại lệ gì?

- ...

- Thế em có đồng ý đánh răng cho anh mỗi ngày không?

Im lặng, tự nhiên nó thấy mình như bị đùa giỡn! Hình như nó sắp oà khóc đến nơi. Có khi nào cuộc đời này giống như là phim không nhỉ! Lại một kết thúc có hậu... Trời tự nhiên có sấm làm nó giật mình, thoát ra khỏi dòng suy nghĩ miên man, mưa ào ào đổ xuống... Bão về...

- Ơ sao đấy! Nếu em không thích thì để anh đánh răng cho em

- Có ai vô duyên như anh không nhỉ? - Lúc này cảm giác của nó thật hỗn độn

- Không! Anh là ngoại lệ - Anh vẫn chưa thôi.

- Thế là anh có đồng ý không?

- Nhưng giờ em chỉ là học sinh cao dưới 1.6m của anh thôi! Anh sợ huynh trưởng nhà em lắm! Còn khoản nấu ăn... anh sẽ đào tạo em !

- Em không thi khối L đâu! Yên tâm

Anh có lúc rất nghiêm nghị, nhưng vẫn đủ hài hước trước những trò đùa ngớ ngẩn của nó. Mắt nó mơ hồ nhìn ra bầu trời đang mưa xối xả, nó mơ 1 ngày vênh mặt lên báo cho huynh trưởng và anh kết quả thi... nó đang mong đến 1 ngày nắng sáng rực và nóng hơn thế...

***

Một ngày đầu tháng 8 nắng, hơi nóng hầm hập nhưng bầu trời rực rỡ. Ở dưới gốc cây bàng xanh rì, to lớn, có chàng trai đang chờ 1 ai đó... Khuôn mặt có nét đăm chiêu nhìn về phía có cô bé cũng thật rạng rỡ như nắng mùa hè...

-Em đỗ rồi! Nó hắng giọng rồi ra vẻ nghiêm trọng nói tiếp:

Giờ ta đã công thành danh toại, chàng có đồng ý theo ta về dinh không?

- Thế nàng đánh răng cho ta mỗi ngày nhá

- anh đáp lại đầy thách thức

- Hự! Vậy chàng có cho ta là ngoại lệ không - mặt nó lại đỏ bừng, không biết vì nắng nóng hay còn nguyên nhân gì khác...

Anh im lặng, rồi hôn nhẹ lên trán nó... Lần này trời không còn đổ mưa hay có sấm, nắng vẫn cứ chói chang giữa nền trời mênh mông...

"Ngốc ạ! Ngay từ đầu em đã là ngoại lệ...!"

Sưu tầm
[Đọc Truyện Này...]


Chỉ cần anh yêu em là đủ


Tôi trách em ích kỷ không hiểu cho tôi và công việc của tôi, và trong một phút giây nông nổi tôi đã nói chia tay với em. Giờ đây tôi nhớ em rất nhiều, tôi đã sai, chính tôi mới là người ích kỷ. Tôi xin lỗi em, xin lỗi em ngàn lần.

***

Hôm nay có mưa ! Không phải một cơn mưa to rồi dứt. Nhưng là một cơn mưa kéo dài. Nó dai dẳng như thế khiến tôi nhớ em. Tôi Nhớ vòng tay ấm của em. Cảm giác nhớ em khiến tim tôi thấy nhói.

Tôi và em chia tay ! Đến nay cũng được 1 tháng . Vậy mà tôi cứ ngỡ đã trôi qua hàng chục thế kỷ rồi chứ.

Em nói : Tôi không quan tâm em nhiều. Tôi không dành thời gian ở bên cạnh em, khiến e thấy lạc lõng và cô đơn. Tôi cảm thấy thất vọng vì sao em không thông cảm cho tôi. Tôi còn có công việc của tôi. Em biết rõ điều đó hơn ai hết.


Nhưng trong lúc nóng giận tôi đã lỡ lời.

Tôi đã nói – Chia tay – với em. Vì tôi nghĩ em quá ích kỷ khi chỉ nghĩ cho bản thân mình. Nhưng tôi đã sai. Tôi mới chính là người ích kỷ. Tôi đã không nghĩ đến cảm giác của em. Như lúc này đây ! Tôi nhớ em rất nhiều. có lẽ em cũng như vậy khi tôi không ở bên em.

Trái tim tôi đang nói rằng : "" Hãy đi và xin lỗi ""

Bây giờ thì có lẽ trái tim tôi đã đúng. Tôi vội khoác nhanh chiếc áo và chạy đi tìm e.

Đứng trước cửa nhà em. Tim tôi cứ đập không ngừng. Tôi sợ em sẽ quay mặt với tôi.Tôi sợ đủ thứ ! Nhưng tôi vẫn nghe theo trái tim mình.
Tôi muốn tạo cho em bất ngờ vì thế tôi quyết định gọi điện cho em.

Nhạc chuông của em vẫn là bài hát đó "" Everyday i love you "" . Bài hát mà tôi đã từng hát cho em nghe.

– A lô .. Ai vậy?

Tôi bàng hoàng khi nhận ra người bắt máy không phải em. đó là tiếng của một người đàn ông.Tôi không nói được gì.

– A lô.. Ai đó.. sao không nói chuyện?

Tim tôi bỗng dưng đau đến nghẹt thở. Tôi vội tắt máy và chạy đi trong vô thức.

Tôi cảm thấy hận em. Tại sao em có thể quen một người khác được chứ? Chẳng lẽ em muốn quên tôi. Hay em muốn trả thù tôi. Tôi không nghĩ em như vậy. Nhưng mọi chuyện quá rõ ràng. Làm sao tôi có thể nghĩ khác được nữa.

Kể từ ngày hôm đó ! Tôi đã thay đổi.Tôi rượu chè suốt ngày. Tôi cũng tự tìm cho mình một cô gái.. Vì chính em cũng đã làm vậy với tôi.

Mang tiếng là người yêu.. Nhưng tôi không hề có một chút tình cảm nào . Tôi chĩ luôn nhớ đến em. Dù là khi say hay lúc tỉnh.

Đêm nay tôi lại say. Xung quanh tôi chỉ toàn một màu đen khi không có em. Nhớ lại ngày đó tôi vẫn còn cảm thấy nhói..Cảm thấy hận em. Có lẽ bây giờ em đang vui vẻ bên người ta. Chỉ nghĩ đến thôi thì một thằng đàn ông mạnh mẽ như tôi cũng phải khóc .

Em khiến tôi tổn thương vậy mà sao tôi vẫn yêu em nhiều như thế. Sắp đến sinh nhật tôi rồi. Sao tôi lại cảm thấy cô đơn quá. Không có em tôi như một kẻ bất lực.

Tiếng chuông điện thoại reo làm tan biến mọi suy nghĩ trong đầu tôi.. Tôi vội quẹt nhanh dòng nước mắt. Nhìn vào điện thoại mà tôi cứ ngỡ tôi nhìn nhầm. Là em gọi. Nhưng em gọi tôi làm gì? Tôi có nên nghe hay ko? Cho dù là rất nhớ em nhưng sao tôi vẫn không thể quên được hôm đó. Một lần nữa tôi quyết định làm theo trái tim. Tôi chậm rãi bắt máy và hỏi với giọng say xỉn :

– Ai vậy? ( Biết là em nhưng tôi vẫn cố tình giả vờ)

– Em đây...

Nghe thấy giọng em tôi như muốn khóc. Tôi muốn nghe tiếng em biết nhường nào.

– cô gọi tôi làm gì?

– Em nghe nói mấy ngày trước anh có gọi em. Nên em gọi lại hỏi xem có chuyện gì?

– Ừ.. không có gì đâu. Tôi gọi nhầm số thôi.

– Ừ.. nếu vậy thì em cúp máy đây.

– Khoan đã..

– Có chuyện gì sao?

– Sắp tới sinh nhật tôi, tôi muốn mời cô đến dự, dù sao cũng là bạn bè. chắc cô không từ chối chứ?

– Ừ.. em sẽ sắp xếp.

– Ừ..

Tôi nhớ em và muốn gặp em.Nhưng bản chất trong con người tôi lại muốn trả thù em . Tôi muốn em phải tổn thương hơn tôi gấp 10 lần. Nghĩ lại tôi đúng là một thằng khốn nạn. Nhưng tôi không thể quên được cảm giác đó. cảm giác đau đớn cứ nhói trong tim tôi. Chính em khiến tôi như vậy. Là vì em.

———————————————————————————

Hôm nay là sinh nhật tôi.Nhà tôi cũng đủ rộng để chứa nhiều người. Vì muốn trả thù em nên tôi phải giả vờ thân mật với người yêu hiện tại. Nhưng không biết em có đến không? Rõ ràng là tôi mong e đến..Vì tôi nhớ em. Tôi muốn biết em bây giờ ra sao? Đã lâu rồi không được nhìn thấy em.Nhưng không hiểu vì sao tôi lại phải làm cái trò này.

Đang loay hoay nói chuyện với đám bạn thì có một thằng bạn đánh vào vai tôi nói :

– Ê.. Phải con bồ mày không?

Tôi vội quay lại.... Vừa thấy em tôi mừng ra mặt. Đúng là em rồi. Tôi chỉ muốn chạy đến ôm chầm lấy em.Muốn hôn em và muốn nói rằng " Tôi rất nhớ em " Nhưng không thể ! Người yêu của tôi bây giờ không phải em.

Tôi giả vờ lạnh nhạt bước đến chỗ em.

Em đang nhìn xung quanh.. chắc là tìm tôi. Tôi vỗ nhẹ vào vai em.. Em chợt giật mình quay lại. Em cười với tôi một cách gượng gạo.

– Em khỏe chứ?

– Ừm.. Em vẫn khỏe.

– Nhìn em gầy hơn trước rất nhiều.

– Ừm.. Do em bệnh một thời gian.

Nghe vậy tôi rất lo cho em. Tôi muốn hỏi em nhiều điều lắm. Nhưng không thể để em biết tôi còn yêu em. Tôi chỉ nói chuyện với em như một người bạn.

– Người yêu e đâu ? Hôm nay không đi chung sao?

– Anh yêu ! ( Tiếng người yêu tôi gọi cắt ngang cuộc nói chuyện của tôi với em )

Vừa thấy cô ấy sắc mặt em liền thay đổi. Như kế hoạch đã sắp xếp. Tôi giả vờ thân mật với cô ấy.

– Anh đây.

Cô ấy chạy đến ôm chầm lấy tôi rồi nhìn về phía em hỏi :

– Ai vậy anh?

– À.. đây là bạn anh. Lâu rồi không gặp.

Em cười với cô ấy một cách gượng gạo. Tôi biết điều đó. Vì nụ cười thật sự của em tôi vẫn còn nhớ rất rõ.

Tôi giả vờ hôn lên má cô ấy và nói:

– Em đi chơi đi. Anh nói chuyện với bạn anh một chút.

Trước khi đi cô ấy còn ôm hôn tôi một cái hôn thật sâu trước mặt em. Tôi quay sang nhìn thấy em vừa dụi mắt. có phải em khóc không?

– Em vào nhà vệ sinh một chút. có cái gì đó vừa bay vào mắt.

Tôi biết em đang khóc. Có phải tôi đã quá đáng không? Nhưng cũng là do em cả thôi. Chính em khiến tôi tổn thương trước. Tôi nói một cách lạnh lùng.

– Ừ.. em đi đi.

Buổi tiệc diễn ra rất sôi nổi..Ai cũng vui vẻ nhưng em thì chỉ ngồi một chỗ.. Tôi cố tình đùa giỡn thân mật với người yêu. Em thấy mọi thứ. có khi tôi thấy e quay mặt đi đến lúc tôi nhìn em thì em lại giả vờ cười.

Bỗng chốc tôi hòa nhập vào mọi thứ và quên mất em. Đến khi nhìn lại thì không thấy em. Tôi vội chạy nhanh đi tìm em.. Tôi tìm em khắp nơi. Tôi không muốn em biến mất một lần nữa. Tôi nhận ra tôi còn yêu em rất nhiều...

Tôi đi xung quanh thì chợt nghe tiếng khóc của ai đó. Tôi đi theo tiếng khóc đó. Tôi giật mình khi nhìn thấy em đang ngồi khóc một mình. Lúc này tôi mới thật sự hối hận.... Tôi nhẹ nhàng ôm lấy em. Em liền đẩy mạnh tôi ra.

– Tôi không cần anh thương hại.

Em quẹt nhanh dòng nước mắt và đứng lên đi. Tôi nắm lấy tay em kéo mạnh về phía tôi. Tôi ôm chặt lấy em.

– Đừng bỏ Anh. Anh cần em.

Em dùng hết sức đẩy tôi ra.

– Anh đã làm tổn thương tôi một lần. và lần này cũng vậy!

– Không.. Anh không có.

– Anh im đi. Dày vò tôi như vậy chưa đủ hay sao? Từ ngày anh nói chia tay tôi.. tôi đã khóc rất nhiều. khóc đến ngã bệnh. Anh 2 tôi phải từ dưới quê xa xôi lên để lo cho tôi. Cũng vì anh mà tôi phải làm buồn lòng gia đình tôi. Như vậy còn chưa vừa lòng anh sao?

Tôi chợt im lặng. Là do tôi hiểu lầm em. Tất cả đều do tôi. Tôi yêu em mà lại cố tình làm tổn thương em.Tôi đã sai hoàn toàn. tôi thật khốn nạn..Cố kìm nén nhưng tôi vẫn không thể che dấu được nỗi đau trong lòng . Tôi cố gắng che đi những giọt nước mắt.

– Anh xin lỗi.

– Không cần.

Có vẻ em đang đau lòng lắm. Tôi đã khiến em tổn thương quá nhiều.

– Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa.

Nói dứt câu. E quay mặt đi. Tôi đứng nhìn em đi mà chẳng biết làm gì? E dứt khoát như vậy thì tôi biết làm sao đây? Tôi đã sai rồi. Tôi đã quá ích kỷ. Đáng lẽ tôi không nên hận em. không nên cố tình trả thù em như thế. Tôi đã tự tay giết chết trái tim em một lần nữa. Nhưng nếu cứ để em đi như thế thì tôi lại sợ em sẽ biến mất. Không được ! Tôi không thể để mất em một lần nữa. Tôi vội chạy thật nhanh về phía em... Tôi ôm chầm lấy em từ phía sau. Lần này tôi siết chặt em không để e đẩy tôi ra nữa.

Tôi hét lên :

– ANH XIN LỖI.. ANH XIN LỖI..ANH XIN LỖI... ANH XIN LỖI...ANH XIN LỖI....

– Đủ rồi. Người ta đang nhìn kìa.

– Vậy anh nói nhỏ lại. Anh xin lỗi.

– Buông em ra đi rồi nói chuyện.

– Không ! không bao giờ.

Tôi dứt khoát không buông em ra.

– Anh ôm chặt em làm em không thở nổi.

– Vậy anh ôm lỏng một chút.

– Anh muốn gì?

– Anh muốn em về với anh.

– Để anh làm tổn thương em nữa sao?

– Không ! Không có. Do anh hiểu lầm nên anh mới làm em tổn thương. bây giờ anh biết lỗi rồi. Em tha thứ cho anh đi.

– Tha thứ cho anh. rồi anh sẽ làm gì?

– Làm bất cứ chuyện gì em muốn.

– Vậy buông em ra đi.

– Không ! Buông ra em sẽ chạy mất.

– Em không chạy . Buông e ra đi.

– Hứa đi.

– Em hứa.

Tôi từ từ buông em ra...vì sợ em chạy mất. E quay lại nhìn tôi. Ánh mắt của em bây giờ ! Là ánh mắt đó.Ánh mắt của những ngày yêu nhau. Em nhìn tôi hỏi :

– Nếu tha thứ cho anh. Anh sẽ làm gì?

– Anh sẽ làm bất cứ điều gì em muốn. Anh sẽ lau nhà ,quét nhà ,nấu cơm, rửa chén...Anh..

Bất chợt em đặt lên môi tôi một nụ hôn bất ngờ.... Khiến tim tôi đập loạn xạ.. Mặc dù đây ko phải lần đầu tiên tôi hôn em. Nhưng sao nụ hôn ngọt ngào cũng như lần đầu.

Em khẽ cười .. Nụ cười của ngày ấy... Em nhìn tôi và nói :

– Em không cần anh làm gì hết. Chỉ cần yêu em là đủ.

Sưu tầm
[Đọc Truyện Này...]


 
Lên Đầu Trang Copyright © 2013 by Truyện Hay Lắm | Eun Jung
Lên Trên